FANSIPAN TERRACE CAFE Mười sáu năm trước mình đến Sa Pa và gặp một cậu lễ tân ngồi ôm đàn nghêu ngao hát sau chiếc quầy gỗ tí xíu dưới gầm cầu thang của một khách sạn nhỏ

FANSIPAN TERRACE CAFE
Mười sáu năm trước mình đến Sa Pa và gặp một cậu lễ tân ngồi ôm đàn nghêu ngao hát sau chiếc quầy gỗ tí xíu dưới gầm cầu thang của một khách sạn nhỏ. Mình đã ngồi xuống cùng hát những bài ca của tuổi trẻ. Và thế là thành bạn.
Sau đó, cậu bạn ấy đã là nhân vật trong bút ký “Khát vọng dưới đỉnh Fansipan”, cùng với hai bút ký khác đã đoạt giải cao nhất cuộc thi bút ký văn học của Tạp chí “Nhà văn” năm 2008.
Bây giờ, mười sáu năm sau, Nguyễn Mạnh Hà, cậu lễ tân ấy ngoài việc đã đứng ra kinh doanh riêng tại chính khách sạn Cat Cat ngày trước còn mở thêm một quán cà phê của riêng mình.
Fansipan Terrace cafe đã được bình chọn là một trong những quán cà phê đẹp nhất Sa Pa. Thích nhất là không gian thoáng đãng, hoà với thiên nhiên mây trời, đậm chất Sa Pa – Sa Pa chứ không phải một thứ nào, một nơi nào khác.
Nếu trong một kỳ nghỉ, trong những chuyến xê dịch của mình theo kiểu “sáng thức dậy ở một nơi xa” thì còn gì hay ho hơn khi đón một ngày mới ở Fansipan cafe. Cũng như tôi trở lại đây hôm nay, khi bạn hỏi muốn ăn sáng và ngồi ở đâu, tôi đã nói, “đẹp thế này sao phải đi đâu”.
Nghe bạn nói, mấy ngày lễ vừa rồi quán gần như rơi vào tình trạng “thất thủ” mà mừng. Mà “thất thủ” với diện tích hơn 600 mét vuông thì cũng gì gì đấy nhỉ.
Cho nên là nghệ sĩ có thể không nên hoặc có thể không thành công trong kinh doanh, còn theo mình, người thành công trong kinh doanh ắt phải có máu nghệ sĩ, ít nhất là trong lĩnh vực dịch vụ.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *