Mất ý chí hay không?

Mất ý chí hay không?


Nhiều bạn cứ hỏi thế này: Học thiền, học buông bỏ, học theo Đạo Phật… rồi có bị mất ý chí phấn đấu không, mất ham muốn tiến thân, thành đạt… và dần dần sẽ trở nên thụ động, dễ dãi?
“Ý chí phấn đấu” theo cách mọi người nghĩ chắc chắn sẽ giảm đấy. Nhưng con người sẽ không trở nên thụ động, dễ dãi, có điều sự thành đạt sẽ được hiểu theo cách khác.
Ví dụ như, khi học một bản đàn, người ta không đặt vào đó mục đich để kiếm tiền, để đánh trội hơn người khác, để thi thố, thậm chí cũng không có mục đích tập cho thành thục bản đàn ấy… Không có mục đích gì cả, ngoại trừ… tận hưởng từng giây phút của sự tập đàn, tận hưởng sự buông lỏng và mềm mại của ngón tay, sự tĩnh lặng của tâm trí, người ta chuyện trò với từng dây đàn, người ta đi đến cùng với từng giây phút sống.
Để có được ý thức triệt để và sự tĩnh tại của từng khoảnh khắc không dễ chút nào, mà đòi hỏi sự nỗ lực và lòng can đảm rất lớn. Đó phải chăng không phải là phấn đấu?
Và khi dồn toàn tâm toàn ý vào sự hoàn thiện nội tâm, liệu người ta còn hứng thú nhảy vào vòng xoáy đua chen của xã hội không? Nhất là trên con đường hoàn thiện nội tâm ấy có bao niềm vui khôn sánh, có những đường bay bát ngát, có hương hoa và bầu trời…
Tất nhiên để tồn tại cần mưu sinh, rồi con người vẫn sống giữa xã hội, cũng có thể sáng tạo, có bạn bè, vui chơi… Có thể làm mọi thứ, chừng nào những việc ấy không cản trở con đường đi vào bên trong.

4 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *