Ngồi dưới vòm cây dưới cái năng trong veo của cái mùa hè còn non

Ngồi dưới vòm cây dưới cái năng trong veo của cái mùa hè còn non. Lim dim lười nhác, đôi khi rảnh tai thì nghe ông bạn già cằn nhằn gì đó về cái quá khứ oai hùng và luôn miệng hỏi ” mày có nghe tao hay không nghe tao đấy hở hở hở”


Chả nghe.
Nhưng vẫn mỉm cười gật nhẹ (cùng với lim dim và lười nhác.)
Nhìn đi, những thân cây cổ thụ mầu xanh rêu đây đó sáng lên từng vệt nắng như là ánh sáng từ thiên đường, rất mảnh dẻ và đầy từ tâm.
Buổi chiều dần qua đi, ngọt ngào như mật. Người ngồi đây đó rải rác trên hè đường, chẳng nói ra nhưng có vẻ như đều chung một tinh thần của một bầy mối no nê nép mình vào hơi ẩm của rong rêu, dưới góc cây già. Cuộc đời vẫn bon chen và đầy thù hận. nhưng mà cuộc đời ở đây thì vẫn còn rất rất ngọt ngào.
Nốt buổi chiều này, thì sao chứ, cứ nép vào mát lạnh này đi…
Ông già chợt dừng nói, nhìn chăm chăm vào gương mặt thất thần tận hưởng bên cạnh ông cả buổi chiều,chán, ông bảo: “Nào, hãy đứng lên, chúng ta cùng đi xem tranh nhé, đến những gallerry dọc theo Phố Tràng Tiền…”
Người đàn bà im lặng của buổi chiều, lắc đầu. ” sao phải đi đâu kia chứ?” buổi chiều đã ngọt đến thế này rồi, làm gì có gì có thể ngọt ngào hơn”
” tao muốn xem môt cái gì đó nghệ thuật hơn tý chút, nào, đi nào”( nhà diễn giả cao giọng vẻ mất kiên nhẫn, chả gì ông cúng đã nhường nhịn cái ý tưởng bất chợt của người đàn bà, ngồi xuống hè đường, uống ly cafe sữa chua nhạt hoét, để yên cho tư tưởng bay lên và người đàn bà thiếu hợp tác gần hết cả một buổi chiều rồi)
Nhưng sự bướng bỉnh của đàn bà nhiều khi thật là không tưởng và có thể làm điên lên cả những con kiến nhẫn nại nhất thế giới này. Người phụ nữ im lặng của buổi chiều mùa hè non rủ rỉ rù rì (cũng chả khác nào không nói. hoặc giả là đang nói bằng chính hơi thở của mình, cũng còn chả biết chị ta bắt đầu nói thế tự lúc nào…)
“Nhìn đi, nhìn quanh chúng ta đi, thảy đều là nghệ thuật, từ con đường đến hàng cây đến bầu trời. này là những vợ chồng ríu rít nắm tay nhau, này là những cặp vợ chồng già bền bỉ dắt tay nhau, này là tay những trẻ thơ chằm bặp vào lá non và những giọt nắng nhảy nhót trên đường, này là ông thợ cắt tóc buồn ngủ vừa chờ khách vừa nháo nhác canh chừng công an, này là mấy thằng choai choai đánh giày như máy giặt….nhìn đi, những bức tường rêu, những mảng đường phố bị lột lên lớp nhựa đường nham nhở, những cái cột ở bên tòa soạn báo Nhân dân cố gắng nói về vẻ đẹp cổ Hy lạp và.. bất thành…”
thảy đều là nghệ thuật, thế mắt mày để đi đâu….”
Ông già ngạc nhiên nhưng mỉm cười, độ lượng, yêu thương, ông cho hay tay vào túi quần trắng lốp, bỏ lại người đàn bà lim dim dưới tán cây( và đã trở về cùng im lặng), bước từng bước một thong dong vào” nghệ thuật”. Và nghệ thuật phủ lên ông một ánh sáng vàng ròng.

5 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *