NƯỚC MẮM Ngày còn tá túc ở nhà bác nơi cuối làng nơi cách hàng phi lao chưa đầy trăm mét đã là chân sóng là biển tôi nhớ như in mùi vị nước mắm dậy lên mỗi trưa hè khi o Hồng cời chiếc nón tơi để nắng rọi vào hong chín vại cá ủ với muối Cá trích cá nục cá cơm o mua về trộn đều với muối bỏ vào chum vại

NƯỚC MẮM
Ngày còn tá túc ở nhà bác nơi cuối làng, nơi cách hàng phi lao chưa đầy trăm mét đã là chân sóng, là biển, tôi nhớ như in mùi vị nước mắm dậy lên mỗi trưa hè khi o Hồng cời chiếc nón tơi để nắng rọi vào, hong chín vại cá ủ với muối.
Cá trích, cá nục, cá cơm, o mua về trộn đều với muối, bỏ vào chum vại. Trên đậy tấm gỗ, dưới đục một lỗ cỡ ngón tay. Cái lỗ bé tẹo ấy, là đường ra của thứ nước màu vàng óng khi nước mắm đã chín.
Mỗi lần chắt nước mắm, o Hồng vặn nhẹ cái chốt gỗ xung quanh bọc bằng vải sạch, đợi một lúc từ đáy tiết ra thứ nước vàng óng. Từng giọt, từng giọt nhỏ xuống chiếc bát sứ, đợi đầy bát thì o đem rót vào chai. Lá chuối nút kỹ, o mang cất trong rương gỗ, làm gia vị và để ăn hàng ngày.
Công đoạn chế biến nước mắm vùng bãi ngang, là bí truyền. Cũng là loại cá ấy, thứ muối ấy, cách làm ấy, nhưng qua tay người này thì thành nước mắm thượng hạng, người kia lại khác.
Dân làng chài ven biển hầu như nhà nào cũng biết cách chế biển nước mắm. Mỗi vùng miền, mỗi nơi một hương vị.
Mùi nước mắm theo tôi từ thuở ấu thơ, từ những chiều một mình lang thang cồn cát, những đêm rồng rắn đánh trận giả, cả những trưa oi nồng và những đêm lạnh co quắp nằm ổ rơm, mùi nước mắm len vào bữa ăn giấc ngủ.
Nhiều bữa nhớ biển, tôi vùng chạy về quê, vừa đến thôn Đông Tây đã dậy lên mùi vị quen thuộc. Mùi nước mắm. Mùi biển. Mùi nắng gió quê mình. Lẫn vào đâu được!
Không phơi nắng phơi sương, không qua những tháng ngày ủ chín bằng muối, đố thành nước mắm. Nếu gọi thứ nước vàng vàng mằn mặn đóng chai là nước mắm thì cũng lập lờ đánh lận con đen.

4 Comments

Leave a Reply to Cao Quyết Trường Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *